Câu chuyện: “Tấm lòng của Bác Hồ với thương binh, liệt sĩ”
Bác Hồ kính yêu của chúng ta, sinh thời dù Người bận trăm công ngàn việc nhưng vẫn luôn nhớ tới thương binh - liệt sĩ và rất quan tâm đến gia đình của họ.
Người nói: Tôi kính cẩn cúi chào vong linh các anh chị em đã bỏ thân vì nước và các đồng bào đã hy sinh trong cuộc đấu tranh cho nước nhà. Sự hy sinh đó không phải là uổng (Thư gửi đồng bào Nam Bộ ngày 10/3/1946).
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược đã có biết bao người con ưu tú của dân tộc hy sinh xương máu để bảo vệ nền độc lập, tự do của dân tộc. Cuối năm 1946, Bác ra thông báo: Tôi xin thay mặt đồng bào và Chính phủ gửi lời chào thân ái đến các gia đình liệt sĩ và tôi nhận các con của liệt sĩ làm con nuôi của tôi
Tháng 6/1947, Người đã đề nghị Chính phủ chọn một ngày nào đó để đồng bào ta tỏ lòng hiếu nghĩa đối với các thương binh - liệt sĩ. Và trong một Hội nghị trù bị tại xã Phú Minh, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, Chính phủ đã chọn ngày 27/7 hàng năm làm ngày thương binh - liệt sĩ. Báo “Vệ quốc quân” số 11, ra ngày 27/7/1947 đã đăng bức thư của Người, trong đó có đoạn: Đang khi Tổ quốc lâm nguy, giang sơn, sự nghiệp, mồ mả, đền chùa, nhà thờ của tổ tiên ta bị uy hiếp. Cha mẹ, anh em, vợ con, ao vườn, làng mạc ta bị nguy ngập. Ai là người xung phong trước hết để chống cự quân thù? Đó là những chiến sĩ mà nay đã một số thành ra thương binh.
Người kêu gọi đồng bào phải biết ơn, nhường cơm sẻ áo, giúp đỡ những người con anh dũng ấy. Người nói: Ngày 27/7 là một dịp cho đồng bào ta tỏ lòng hiếu nghĩa, bác ái, thương mến thương binh. Tôi xin xung phong gửi một chiếc áo lụa mà chị em phụ nữ biếu tôi, một tháng lương của tôi và các nhân viên tại phủ Chủ tịch, cộng lại là 1.127 đồng.
Tiếp theo những năm sau đó, năm nào Bác cũng gửi một tháng lương, quần áo, khăn mặt để tặng anh chị em thương binh.
Người đề nghị chính quyền xã ở các địa phương cần đón thương binh về nuôi, nên trích một phần đất công, hoặc khai hoang vận động đồng bào cày cấy, gặt hái hoa lợi để nuôi thương binh. Người cũng động viên anh chị em thương binh tùy theo sức của mình mà làm những công việc nhẹ nhàng như: may mặc, đan lát, hớt tóc, dạy bình dân học vụ, làm việc văn phòng, v.v… để góp phần tăng thêm thu nhập, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của bản thân mình. Bác luôn coi thương binh là những người tàn mà không phế.
Trong thư gửi Bộ trưởng Thương binh – Cựu binh ngày 27/7/1952, Người nhắc nhở: Phải coi việc giúp đỡ thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ là nghĩa vụ chứ không phải là việc làm phúc.
Tư tưởng chỉ đạo của Bác đối với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công với cách mạng là phải làm thường xuyên, lâu dài chứ không phải nhất thời. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhiều địa phương đã dấy lên phong trào chị em phụ nữ tình nguyện lấy thương binh để có điều kiện chăm sóc tốt hơn. Đó là những nghĩa cử đẹp, cảm động rất đáng trân trọng
Sau ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhân dân ta càng có điều kiện để đền ơn đáp nghĩa đối với thương binh, liệt sĩ và gia đình của họ. Các ngành, các cấp luôn ưu ái, “xã hội hoá” công tác này. Nhiều địa phương đã có trường học giành riêng cho con em gia đình thương binh, liệt sĩ, nhằm đào tạo con cái họ thành những cán bộ “nguồn” sau này. Tất cả những việc làm ấy thể hiện tình cảm, đạo lý uống nước nhớ nguồn tốt đẹp của dân tộc ta và thể hiện tốt những lời dạy của Bác đối với thương binh, liệt sĩ.
** Nội dung câu chuyện:
Câu chuyện kể về tình cảm sâu sắc và lòng biết ơn của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với các thương binh, liệt sĩ và gia đình có công với cách mạng. Dù bận rộn với công việc đất nước, Bác luôn quan tâm, chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của các thương binh, liệt sĩ; đồng thời kêu gọi toàn dân thực hiện đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", tích cực tham gia các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa". Bác khẳng định việc chăm lo thương binh, bệnh binh và gia đình liệt sĩ là trách nhiệm và nghĩa vụ của toàn xã hội, góp phần giữ gìn truyền thống yêu nước, nhân ái của dân tộc Việt Nam.
**Bài học rút ra đối với giáo viên**
Qua câu chuyện, giáo viên nhận thức sâu sắc hơn về đạo lý **"Uống nước nhớ nguồn"**, biết trân trọng sự hy sinh của các thế hệ cha anh đã cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ đó, giáo viên tự rèn luyện bản thân sống có lòng biết ơn, nhân ái, trách nhiệm, luôn quan tâm, chia sẻ với những người có công, gia đình chính sách và tích cực tham gia các hoạt động **"Đền ơn đáp nghĩa"** tại địa phương, nhà trường. Đồng thời, giáo viên ý thức hơn vai trò của mình trong việc giữ gìn và truyền lại những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc cho thế hệ trẻ.
**Vận dụng trong giáo dục trẻ mầm non**
Giáo viên lồng ghép giáo dục trẻ thông qua các hoạt động học, vui chơi và trải nghiệm để giúp trẻ biết kính trọng ông bà, cha mẹ, thầy cô và các cô chú có công với đất nước; biết lễ phép, nói lời cảm ơn, yêu thương, quan tâm và giúp đỡ mọi người xung quanh. Bên cạnh đó, giáo viên tổ chức cho trẻ tham gia các hoạt động phù hợp với lứa tuổi như kể chuyện về Bác Hồ, tìm hiểu ý nghĩa Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, làm thiệp, vẽ tranh, dâng hương hoặc tham gia các hoạt động **"Đền ơn đáp nghĩa"** của nhà trường. Qua đó, trẻ từng bước hình thành lòng biết ơn, tinh thần nhân ái, yêu quê hương, đất nước và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp của dân tộc.